Đã bao lâu rồi…
Bạn không nghe một tiếng gọi tên mình?
Không phải tiếng chuông điện thoại.
Không phải thông báo tin nhắn.
Mà là một tiếng người thật sự…
“Thảo ơi…”
“Con ơi…”
“Mẹ ơi…”
Đã bao lâu rồi không ai gọi “Thảo ơi”,
Giữa thành phố mà nghe lòng trống tênh.
Đã bao lâu rồi không nghe gọi “con ơi về ăn cơm”,
Một tiếng giản đơn mà ấm cả chiều mưa.
Bài liên quan:
Đã bao lâu rồi con chưa gọi “mẹ ơi”,
Ta tưởng mình quên, tưởng mình lớn rồi.
Càng đi xa, càng thương những điều bé nhỏ,
Tiếng mẹ ơi, vẫn văng vẳng đâu đây.
Một tiếng “ơi” thôi, mà sao xa đến vậy,
Kéo ta về nơi có bếp lửa ngày xưa.
Nơi có người chờ, dù mình đi bao lối,
Chỉ cần gọi tên — là tim mình ấm êm.
Khi đi qua những vụn vỡ,
ta mới học cách trưởng thành.
Mới biết nhớ, biết thương, biết trân quý
Mới thấy thèm một tiếng ơi…
Mới thèm ai đó gọi “mình ơi…”
Giữa đời bao chen lấn.
Một tiếng ơi thôi
Sưởi ấm chiều tàn.
Thèm một tiếng ơi, gọi ta về với nhà,
Về những ngày xưa chưa biết cách rời xa.
Thèm một tiếng ơi, giữa đời nhiều bão nổi,
Ai còn thương nhau,
xin gọi một lời thôi
Ai còn mẹ cha
Nhớ lắng nghe, nhớ dạ thưa
Thèm một tiếng gọi : con ơi, mẹ ơi,
Một tiếng ru đời
Một tiếng ơi thôi
Vì hóa ra mình
vẫn cần được gọi tên trong đời.

