“Môi nào hãy còn thơm cho ta phơi cuộc tình

Tóc nào hãy còn xanh cho ta chút hồn nhiên

Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình, xin người hãy gọi tên…”

Em đến với ta như một vì sao rơi từ thiên đường. 

Cái thẹn thùng, e ngại của buổi ban đầu làm em cứ cúi gầm mặt xuống lúc ta nhìn, rồi trách móc quay đi khi ánh mắt cứ mãi hướng về em. Đôi bàn tay xanh xao nhỏ bé ấy cứ run rẩy trong tay. Ôi! Bờ môi ngọt lịm của hương trinh đã làm ta xuyến xao. Em là niềm kiêu hãnh trong tim. Một điều gì đó dịu ngọt đang bủa vây quanh đây, nó mông lung huyền ảo làm ta không nói nên lời. Có ai biết đó là gì thì hãy nói cùng ta.

không chờ không chờ ai

“Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn

Trên giọt mắt cuồng điên, con chim đứng lặng câm

Khi về trong mùa Đông, tay rong rêu muộn màng, thôi chờ những rạng Đông”

Em đã đi, đi xa khuất tận mây ngàn. 

Có điều gì đó bỗng hóa không như chưa từng tồn tại. Ta bước đi trong mênh mông vắng lặng, từng hàng cây im tiếng bên đường. Như con chim nhỏ ủ rũ trong buổi trời Đông rét, chỉ có mình nó trên ngọn cây trụi lá, rồi mơ mộng đến những ngày xa xưa. Ta còn lại gì sau cuộc tình đã mất? Tựa trái tim khô trên con đường mòn, tìm giọt máu hồng vương vãi khắp quanh đây. Ngày tháng cứ trôi, trôi hoài mà ngày mai sao chưa thấy đến.

“Xin chờ những rạng ĐôngĐời sao im vắng

Như đồng lúa gặt xong, như rừng núi bỏ hoang

Người về soi bóng mình, giữa tường trắng lặng câm”

Ta cứ chờ, chờ mãi trong hoang lạnh hư vô. 

Cả cuộc đời chỉ có mình ta đứng đó, nhìn người người đi qua trong im lặng hãi hùng. Như cánh đồng vừa mới gặt xong, với những gốc rạ đượm màu xấu xí, hay như rừng thẳm vắng tiếng muôn loài, giờ chỉ còn lại hàng cây cằn cỗi. Một mình ta cùng với bóng của ta, cùng trò chuyện về ngày xưa hạnh phúc, trên tro tàn bên cạnh bức tường vôi.

“Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày

Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi

Không còn không còn ai, ta trôi trong cuộc đời, không chờ không chờ ai”

 
Ôi! Ta đã chán ngán quá rồi những chuỗi ngày vô vọng, cứ đắm chìm trong trí nhớ nhỏ nhoi. Hãy để tất cả đều trôi đi cùng bao muộn phiền tủi hổ. Sẽ không còn ai, không còn một hình bóng nào có thể níu bước chân ta. Nơi nào có niềm vui thì ta đến, rồi dành trọn một ngày để rong chơi. Ta cứ muốn mình trôi đi mãi để không nhớ tình xưa.

“Em về hãy về đi, ta phiêu du một đời

Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay

Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi, xin ngủ dưới vòm cây…”

 

Em hãy về đi hỡi cô nàng bé nhỏ, 

…và hãy khóc than cho cuộc tình đầu vì đời anh không dừng lại ở đây. Em chỉ là trò chơi, là cánh hoa anh hái, để đốt cháy chỉ một đoạn đời anh. Em có thấy cây nhan đang bốc khói? Cuộc đời ta chính là nó đấy em. Đừng đợi chờ, đừng cầu mong, đừng tiếc nuối. Hãy sống hết những chuỗi ngày còn lại để đừng hối tiếc lúc hơi tàn sắp đến.

Qua sông, qua núi, qua cánh đồng xanh, qua từng bờ môi, từng hơi ấm thân thể, chỉ để thấy mình vẫn còn đang sống dù một ngày nào đó gục chết dưới vòm cây. >>ST yume

 

cùng chủ đề

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *