MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ

(Bùi Sim Sim)

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi-vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian-em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá…

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh – bờ vai hút gió
Em – một mình với bao nỗi…mình em
Riêng chiều nay em biết một mình em…

*************************************

Có những chiều vô định bước chân anh.

Con đường cũ, mơ về người em nhỏ.
Nơi ấy, khi xưa, chúng mình chung bước.
Tay trong tay, ríu rít tựa chim non.

Hay những lúc, một mình nơi quán vắng.
Nhớ dáng người, ngồi cạnh, gối vai anh.
Khúc nhạc buồn, em nói câu yêu mãi.
Mà giờ đây, quán vắng có mình anh.

Anh vẫn nhớ dáng hình xưa tha thướt
Nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt, đôi môi,
Nhớ mái tóc, nhớ bàn tay em nhỏ
Dù giờ đây, em ở chốn xa xôi.

*************************************

Và chiều nay, anh lại một mình anh.

Con phố vắng buồn tênh nhớ em mình bé nhỏ.
Mùa thu nào còn vương trên vạt cỏ.
Chiếc là vàng bỏ ngỏ những chiều xưa.

Nhớ lắm lần anh và em đứng dưới mưa.
Tim anh đã rộn ràng dẫu mùa chưa thay lá.
Kỷ niệm xưa vội ùa về trong anh hối hả.
Thương dáng em gầy tất tả cuối chiều dông.

Đừng buồn nghe em má sẽ bớt ửng hồng.
Hãy tìm về lặng im khi anh không đến kịp.
Đừng mê đắm trước lời đường ngọt lịm.
Đừng ngẩn ngơ thấy xác pháo bạn hiền.

Đừng lãng du giữa vô định triền miên.
Đừng ngược lòng mình kiếm tìm thời nông nổi.
Cứ để mặc phố đông gió mùa hun hút thổi.
Đừng ngược đường ngược nắng nữa nghe em.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *