Về thuở còn trẻ con khi chỉ biết khái niệm bạn thân, là mỗi giờ tan học, lại chờ, rồi một lối, về chung…
Kon Tum phố nhỏ, nhà gần, “đi dăm phút đã về chốn cũ”, tình người nhờ thế lại thắm hơn. Thuở ấy, nghe chuyện vào Thành phố, đường đi chẳng thể tính bằng bước được, và nghe rằng khoảng cách đếm ngược với tình thương…
Cho tôi lại từ đầu…
Vào thuở mà lũ trẻ chúng tôi còn mãi rong ruổi trên cánh đồng hoang đầy cây rừng quả dại, để lúc về, ai nấy cũng đầy nhóc dâu đất, cứt chuột… của đất rừng. Thiên đường của lũ trẻ, đơn giản, là đây…
Cho tôi lại từ đầu…

Thuở còn vô tư, kéo nhau về gian nhà bé nhỏ để bày đủ trò chơi suốt cả buổi chiều…
Thuở quý bạn hơn, khi nghĩ rằng mình đã làm việc tốt, bấm ghim cho những quyển sách bạn chỉ bao hờ, để rồi nhận lời trách móc…
Thở khi chưa biết ngượng ngùng để rồi không phải ngập ngừng rảo bước, theo sau…
Cho tôi lại từ đầu…
Những đêm về, đạp xe ngang qua nhà bạn, chỉ để ngắm nhìn ánh đèn từ phòng học, hắt ra.
… Cái ngày tập tành har, để thổi bạn nghe, vì “lá diêu bông”…
Cho tôi lại từ đầu…

Chưa đi vội về sau…

cùng chủ đề

0 thoughts on “Cho tôi lại từ đầu…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *