Trên chuyến xe thường lệ, tôi lại mơ màng ngủ chờ tới bến…
Rồi bỗng xe dừng nhanh, có mấy mẹ con nhà kia lên xe, một cậu bé xinh trai một bé gái chắc là chị và một bà mẹ cao ráo. Anh phụ xe tận tình tiếp đón.
Chẳng có gì đặc biệt!
~ngủ~

Những câu chuyện không đầu không đuôi cứ bay đến lỗ tai…
Cậu bé cứ đòi ngồi lên phản trên đầu xe để chơi đùa. Còn bà mẹ thì không đồng ý cho lắm, vì chỗ đó không phải là chỗ ngồi có tựa ghế chắc chắn.
Bà mẹ kêu: con ơi, xuống đây ngồi với mẹ. Ngồi đó nhỡ xe phanh gấp là ngã đấy.
Cậu bé vẫn mãi chơi mà duờng như không nghe thấy.
Anh phụ xe thêm vào : Yên tâm đi, xe này không có phanh đâu!
….
Ọp
….
Tôi giật mình, duờng như chuyến xe hôm nay đi nhanh hơn ~
~ mà chắc là a phụ xe nói vậy cho bà mẹ kia yên tâm thôi chứ nhỉ ¿ ¿ ¿

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *